gototopgototop

Xem kết quả: / 0
Bình thườngTuyệt vời 
Tác giả : Ngô Đăng Toàn
Hàm Thuận Nam
Đề tài : An toàn giao thông.
Chủ đề : Đua xe trái phép
TTCĐ : Đua xe trái phép sẽ gây hậu quả nghiêm trọng cho chính bản thân, gia đình và xã hội.
Nhân vật :
1. Loan - TTV
2. Ông Năm Trọng (ON)
3. Bà Năm Trọng (BN)
4. Nam - con ông bà Trọng
5. Hiền - chị của Nam.
6. Hải - Bạn của nam.
7. Tú - Người đua xe.
8. BB (BB)- Người đi đường.
Trực quan :
* Panô 1m x 2m,  2 cái ghép được.
- Một mặt tranh cổ động + số liệu. Một mặt trang trí.
  • 2 khẩu hiệu bằng vải cuốn lại. Treo lên khung panô
  • 1 khẩu hiệu dài 6m dùng kết chương trình.
Đạo cụ :
- Đầu xe mô tô 2 cái (tượng trưng 2 chiếc xe)
- Gióng gánh cho người đi đường.
Mở màn : (Cảnh phụ trên tuyến quốc lộ)
(Sân khấu đèn chớp nháy, tiếng còi xe cấp cứu lúc lớn, lúc nhỏ báo hiệu sự đe dọa về tai nạn giao thông. Người phụ nữ đi đến cái miếu bên đường, cắm xuống mấy nén nhang, than văn)
Phụ nữ: Con ơi ! Đời của mẹ mấy chục năm cũng chỉ ở cái căn nhà nằm trong ngơ hẻm. Chứ không thể nào có tiền để sắm được ngôi nhà ngoài này. Vậy mà con mới chừng ấy tuổi đã có được một ngôi  nhà ‘‘mặt tiền’’ đàng hoàng. Nhưng con ơi ! Sao mẹ thấy kiểu nhà này mẹ sợ quá, nguy hiểm quá. Thôi con ở đây, nhớ phò hộ cho mọi người được bình yên, tai qua nạn khỏi, nhớ nhen con, nhớ nhen con ! (Cúi lạy mấy cái - đèn tắt)
TTV    : Thưa bà con và các bạn ! Sở dĩ chúng tôi mở đầu chương trình này bằng việc đưa người phụ nữ và cái  miếu thờ bên đường kia là để nói ở khía cạnh chế diễu, cảnh báo sự chết chóc do tai nạn.
Như chúng ta đã thấy, dọc theo tuyến quốc lộ có rất nhiều miếu dựng lên, đó là ‘‘những linh hồn’’, cứ một đoạn lại thấy những vạch sơn trắng vẽ trên đường hiện trường nơi xảy ra tai nạn. Ngẫm nghĩ chúng ta lại giật mình. Điều đó báo hiệu sự đe dọa về tai nạn giao thông hiện nay.
Thưa các bạn, khi nền kinh tế phát triển, nhất là về thương mại, mặt hàng xe mô tô gắn máy nhập khẩu rất đa dạng đã tạo nên cuộc sống phong phú, nhà nhà có mô tô, người người có mô tô, thuận lợi cho việc đi lại. Nhưng bên cạnh đó không tránh khỏi những tai nạn rủi ro và nhiều nguyên nhân khác dể gây tai nạn như :
- Dùng các chất kích thích như rượu bia khi điều khiển phương tiện giao thông.
- Lái xe không có bằng lái.
- Xe không có giấy phép lýu hành v.v…
VÌ vậy chúng ta cần có trách nhiệm và quan tâm vấn đề này hơn.
(TTV vào - nhạc - diễn viên ra trình bày bài hát ‘‘Từ một ngă tý đường phố’’ - Sáng tác : Phạm Tuyên.  TTV ra)
TTV    : Thưa bà con ! Như chúng tôi đã nói, có rất nhiều nguyên nhân để gây ra tai nạn, trong đó có những nguyên nhân do tính chất háo thắng, ăn chơi đua đ̣i của một số thanh thiếu niên, do thiếu sự quan tâm giáo dục, sự nuông chiều quá đáng của gia đình nên khi tham gia giao thông thiếu ý thức trách nhiệm đã gây ra những vụ tai nạo1đáng tiếc. Chúng ta hãy xem trường hợp sau đây.
(Chuyển cảnh) CẢNH I ‘‘YÊU CHIỀU CON QUÁ ĐÁNG’’..
(Nhà ON, buổi sáng. ON có vẻ bực bội, đến bàn gọi điện thoại)
ON      : A lô ! Hiền đó phải không ? Ừ, ba đây, ba có chuyện nhờ đến con.
Đ.Thoại: Chuyện gì vậy ba ?
ON      : Vợ chồng mày có hai chiếc xe honda xem sắp xếp cho ba mượn đỡ một chiếc đi làm vài bữa, chứ xe của ba hỏng, bỏ tiệm sửa rồi !
Đ.Thoại: Ủa ! Xe của ba còn mới mà ! Sao lại bỏ tiệm ?
ON      : Ừ ! Chiều hôm qua ba đi công tác xe cơ quan, nên để xe ở nhà, thằng Nam nó lấy đi chơi bị té, hỏng hết rồi !
Đ.Thoại: Nó bị té, có bị sao không ?
ON      : Cũng may chỉ bị trầy xước nhẹ thôi.
Đ.Thoại: Trời ơi, biết nó vậy mà ba để cho nó lấy xe đi làm gì !
ON      : Không phải tao, mà là do má mày. Lúc ba để xe ở nhà ba có dặn là không được cho thằng Nam lấy xe đi đâu hết. Vậy mà bả lại để cho nó lấy đi, thiệt là bực mình ! Thôi con nhớ đem qua liền nha !
(BN bước ra)
BN      : Này ! Ông gọi điện nói với ai mà bảo tại tui mà thằng Nam bị té xe honda ?
ON      : Tui nói chuyện với con Hiền. Nói nó mượn đỡ chiếc xe đi làm vài bữa.
BN      : Nhưng sao ông lại đổ lỗi là tại tui ?
ON      : Chứ không phải hả ? Do bà cho nó lấy xe đi bậy bạ !
BN      : Cái gì mà bậy bạ ? Lâu lâu xe rảnh thì cho nó đi chơi chút không được à? Ông thấy con người ta ra đường vẫn đi xe honda đó sao? Còn nó bị té chẳng qua là do rủi, xe hư thì sửa, sao ông lại trách móc ?
ON      : Hừ ! Cũng may là bị sơ thôi, chứ nếu không thì  …
BN      : Nếu không thì chết chứ gì ! Ông đừng có nói xui xẻo, bộ ông muốn nó chết lắm hả ?
ON      : Chính bà muốn cho nó chết thì có nên bà mới cho nó tùy tiện lấy xe đi trong khi nó chưa biết quy tắc đi xe máy, chưa có bằng lái. Hừ ! Bộ ra đường muốn chạy thế nào cũng được sao ?
BN      : Thôi, thôi ! Ông thì lúc nào cũng quy tắc, nguyên tắc. Sống khó dễ như ông con nó chả mến đâu, mà khi nó không mến thì nói nó cũng chẳng chịu nghe đâu, đừng hòng.
ON      : Nói như bà là bắc thang cho nó leo, đúng là ‘‘con hư tại mẹ’’.
BN      : Cái gì tại tui ? Mà có gì đâu mà hư với hỏng ?
ON      : Bà không thấy đó sao ? Đã nhiều lần nó vi phạm giao thông, bị Công an bắt giữ, chính tui đích thân lên Công an xin giải quyết. Cũng may lần này nó tự té, chứ ủi vào người ta thì mang họa cả nhà.
(Bên ngoài có tiếng còi - Hiền tới).
Hiền    : Con đem xe cho ba đây nè ! (Đưa ch́a khóa) Ba đi làm kẻo trễ.
ON      : Con về chưa ba chở đi luôn ?
Hiền    : Thôi, ba cứ đi làm đi, chút nữa anh Hùng qua đón, con ở đây trò chuyện với má và em một lát.
ON      : Vậy ba đi nghen (ON đi)
Hiền    : Má khỏe luôn hả má ?
BN      : Ừ ! vợ chồng mày cũng khỏe luôn chứ.
Hiền    : Dạ ! Má à, lúc sáng ba có điện thoại báo cho con hay là thằng Năm hôm qua té xe, ba nói cũng bị nhẹ thôi hả má ?
BN      : Cũng nhẹ thôi, chỉ có điều xe bể dè, bể lốc gì đó nên ổng trách móc tao.
Hiền    : Vậy thằng Nam đâu rồi ?
BN      : Chắc nó còn ngủ, (gọi) Nam à ! dậy đi ra đây má biểu đây (Nam bước ra đi hơi cà nhắc, trên mặt bị trầy, thoa thuốc đỏ).
Hiền    : Đó ! Tao biết mà, ăn chơi đua đ̣i cho lắm thế nào cũng bị mà !
BN      : Hiền à ! Em nó bị vậy  mà mày không an ủi, còn nói tại này tại kia là sao ?
Hiền    : Lớn rồi, chẳng phụ giúp được gì, còn xử ra ăn chơi để tốn tiền tốn bạc. Còn mày cũng vậy, sao cứ ăn chơi rồi lấy xe của ba đi hoài vậy?
BN      : Mày đến đây để thăm má, thăm em, hay  là mày đến đây để tra gạn vậy ?
Hiền    : Con có tra hỏi gì đâu má, con chỉ nói vậy thôi mà. Nhưng con nghĩ, nếu má khắt khe với thằng Nam thì đâu có chuyện gì. Cái tính nó, con biết mà ! Chạy xe ẩu lắm.
Nam    : (Bực mình) Này, bà đã có chồng, không còn ở cái nhà này, không được quyền xía vào.
Hiền    : Tao là chị mày bộ tao không có quyền nói sao ?
Nam    : Hừ ! Chị em gì với bà, có hai chiếc xe mượn một chiếc đi chơi chút không cho, bày đặt chị với em.
Hiền    : Má coi, nó nói vậy có được không, con không cho nó mượn xe là có lý do. Bữa đó nó qua mượn xe, con hỏi đi đâu, đi với ai ? nó úp úp, mở mở là con nghi. Nhìn ra ngoài cổng thấy hai đứa lúp ló, con nghi chắc là bạn bè rủ rê đi chơi, con nhứt quyết không cho mượn nên bây giờ nó trách đó.
BN      : Thì nó đi chơi cũng có bạn bè nó chớ !
Hiền    : Nhưng bạn bè tốt đâu không thấy, toàn những đứa bạn long nhong ăn chơi ngoài đường, có ‘‘sổ đen’’ không à ! như thằng Hải con bà ‘‘Năm Sa Đéc’’, thằng Hoan con ông ‘‘Hùng Win’’, bị Công an hỏi thăm địa chỉ hết. Mà má có biết dính về cái vụ gì không ? Tụi đó chuyên bỏ học ra tượng đài liệt sĩ tổ chức nhậu nhẹt, hút chích rồi thách đố đua xe, má thấy có nguy hiểm không ?
Nam    : Má đừng có nghe lời chị Hiền, hễ chỉ ghét ai là đặt điều nói xấu đó mà !
Hiền    : Tao nói vậy mày có tin hay không thì tùy, sao nói tao đặt điều ?
BN      : Thôi, tụi bây đừng có căi nữa (quay sang Hiền) Còn con Hiền, thằng Nam có hư cái gì còn có má đây, chứ nó không hạp với mày, mày nói nó cũng chẳng nghe đâu ! Còn nó mượn xe của mày, mày không cho thì thôi. (quay sang Nam). Thôi, ráng ít bữa má gom tiền mua cho một chiếc xe xài, khỏi phiền phức đến ai.
Hiền    : Ý ! Không được đâu má ơi ! Có tiền là để mua sắm thứ cần thiết, chứ mua honda cho thằng Nam là không nên. Ba mà hay được cũng không đồng ý đâu !
Nam    : Này, tôi nói cho bà biết nha, má quyết định là quyền của má, chứ đâu phải tiền gì của bà mà bà cấm cản.
Hiền    : Xí … Đừng có nghe mua xe mà ham. (Với BN) Má ! Con thấy má ch́u thằng Nam hơi quá đáng, nó còn nhỏ, còn đi học, tính tình chưa chững chạc, má mua xe cho nó thì không nên. Con khuyên má nên coi lại thằng Nam, nếu không nhắc nhở, khuyên bảo thì nó sẽ hư. Còn ba thì công tác suốt ngày, không có điều kiện gần gũi với nó, chỉ có má. Má như vậy thì con tin chắc chắn có ngày má sẽ hối hận.
BN      : Thôi, thôi ! Mày đừng có dùng lời lẽ dạy đời tao, cái này tao cũng đã nghe ba mày nói mòn tai rồi.
Hiền    : Nếu má không nghe con nói nữa thì con về đây !
Nam    : Ừ, về thì về đi, ai cần bà ở lại đây.
Hiền    : (Bực tức quay lại, chỉ mặt) Tao nói vậy mà mày không nghe thì tùy. Hừ ! Đừng có dựa hơi (Đi ra).
Nam    : (Khoái chí) Má nói mua xe cho con mà chừng nào mua vậy má ?
BN      : Bây giờ để má đi qua nhà BB hỏi thăm, nếu hốt được cái hụi tháng này và mượn thêm một ít tiền nữa là đủ. Chủ nhật tới hai má con mình đến cửa hiệu con tha hồ mà con chọn lựa.
Nam    : Dạ ! Con cám ơn má nhiều.
BN      : Nhưng mà con phải nghe lời má, cố gắng học cho hết năm nay lấy cho được bằng tốt nghiệp rồi tính sau.
Nam    : Dạ, con hứa, con hứa !
BN      : Bây giờ con ở nhà coi nhà, má đi đây !
Nam    : Dạ ! (BN đi). Bây giờ mình phải qua báo tin này cho thằng Hải biết mới được. (Tự sự) Hải ơi ! tao sẽ phục thù cho  mày các độ mày thua thằng ‘‘Tú Trọc’’ hôm bữa. (Nam đi ra, TTV vào)
TTV    : Thưa bà con và các bạn ! Cuộc sống bon chen, gia đình mỗi người một ý tưởng. Ông Trọng, cô Hiền có sự hiểu biết và trách nhiệm, còn bà Trọng với tính cách bất thường, cách đối xử với con cái, nuôi dạy như thế có nên chăng ? Và rồi đây con mình sẽ ra sao ? Mời các bạn tiếp tục theo dơi.
CẢNH II ‘‘TUỔI TRẺ HÁO THẮNG ĐUA Đ̉I’’
(Tại một quán cóc bên đường được bố trí ở một góc sân khấu, Nam và Hải đang trò chuyện)
Nam    : Mày ngồi đây chờ tao một lát (vào quán, đem lấy lon bia ra) Coi như hôm nay tao khao mày, bữa trước tao rửa xe chiêu đãi chỉ vắng có mày. Bây giờ tao với mày lai rai vài lon trong khi chờ đối thủ đến.
Hải      : Tao cũng mừng cho mày mới mua chiếc xe mới ( cụng lon). Phải nói, mày có được ‘‘bà già’’ hết sức là tâm lý đó nghe, muốn gì được đó, muốn xe là có xe ngay, thiệt là hết ý !
Nam    : Nhưng mà phải cảm ơn bà Tý quán đây, nếu bả không nhường cái hụi cho má tao hốt thì chưa chắc hôm nay tao đã có xe để thử sức với thằng Tú đâu !
Hải      : Ê, Nam ! Tao sợ hôm nay mình lại thua nữa quá, thằng này nó chạy xe có vẻ nhà nghề lắm.
Nam    : Sao mày bi quan quá! Nó ‘‘nhà nghề’’, mình ‘‘nhà nghiệp’’ sợ gì! Dô 100%. Này, tao sẽ phục thù giùm mày cái độ thua bữa trước mà, yên chí đi (chỉ lon bia) tao có chút này vào là đếch sợ tay nào!
Hải      : Nhưng mà vừa vừa thôi, để ‘‘nhão’’ thì làm ăn được gì ? Ê Nam ! Mày biết thằng Tú nó nói gì không ?
Nasm  : Nó nói thế nào ?
Hải      : Khi nghe mày thách đua với nó, nó chỉ cười nhạt (lên giọng) ‘‘Ai chớ thằng Nam cua rõ thì tao cho ngửi khói’’.
Nam    : Nó nói cho tao ngửi khói à ? Hừ ! nhưng mà tao tin xe của tao không đến nỗi, tao đã đem xe đến tiệm ‘‘độ’’ lại đúng tiêu chuẩn xe đua rồi, đôn dênh, xoáy ṇng, làm côn, khi chạy thử rất ngọt. Hôm nay tao sẽ cho nó biết tay. (Nhìn đồng hồ) Ủa ! Mày hẹn với nó mấy giờ mà giờ này chưa đến ?
Hải      : Có lẽ nó sắp đến rồi đó ! (Nhìn thấy Tú). Thằng Tú đến ḱa !
(Tú bước vào vẻ rất ‘‘anh đại’’ bao tay đen, mắt kiếng, hút thuốc )
Tú       : Xin chào hai ông bạn ! Được tin có lời mời dù bề bộn đến đâu tôi cũng sắp xếp để đón tiếp. Sao ? Điều lệ, thể thức chơi như thế nào, phải nói cho rõ chứ !
Nam    : Hải ! Coi như mày là trọng tài, ra điều kiện đi !
Hải      : Tao sẽ làm trọng tài cho hai đứa mày. Về đường đua : 20km đi và 20 km về. Đây là điểm xuất phát cũng là điểm về đích.
Tú       : Thắng, thua, chung chi như thế nào ?
Nam    : Gấp đôi cái độ mày thắng thằng Hải hôm bữa.
Tú       : Thích thì ch́u, là dân chơi đâu có ngán. Nào ! Xin mời.
(Nam và Tú vào trong chuẩn bị đua)
Hải      : Ê, thằng nhỏ kia, dắt bò đi nhanh lên … Ê, cái bà gánh chè nóng đi sát vào lề coi (Hải diễn từ xa rồi quay vào nói với Nam) Ê, hai đứa mày xong chưa, chuẩn bị xuất phát, (Hô to) Xuất phát !
(Hai chiếc xe vừa xuất phát, xe của Nam máng vào gióng gánh loạng choạng mất thăng bằng rồi té nhào)
BB      : (Rẹt một cái) Úi trời đất ơi ! Tổ cha thằng nào tông bà, đền đây mau ! (Đứng dậy) Tổ cha thằng nào tông tao rồi bỏ của chạy lấy người (Hải chạy tới, căi với BB).
Hải      : Nè, nè cái bà ù kia, tại bà đi tầm bậy còn đ̣i đền gì nữa ?
BB      : Ê, cái thằng nhóc kia ! Mày biết cái gì mà xía vào hả ?
Hải      : Chính tôi thấy bà đi băng qua đường không nhìn trước nhìn sau, bà định ăn vạ người ta hả ?
BB      : Mày nói cái gì ăn vạ, tao cho mày ăn đ̣n gánh bi giờ. Thằng kia nó tông tao bây giờ nó chạy trốn đâu rồi ?
(Hải chạy đến chỗ xe ngă, không thấy Nam, nhìn xuống mép cống, thấy Nam té ngửa, bất động)
Hải      : Chết rồi BB ơi ! Thằng Nam nó văng xuống cống bất tỉnh rồi. Cấp cứu ! Cấp cứu … nhanh lên.
BB      : Hả ? Nó bị văng xuống cống bất tỉnh hả ? Bà con ơi, cấp cứu, cấp cứu … (Tiếng còi xe cấp cứu, âm thanh giục giă - Mọi người vào trong - TTV đẩy panô có dán áp phích và những số liệu)
TTV    : Thưa bà con và các bạn ! Tai nạn do mô tô xe máy gây ra chiếm 72% so với số vụ tai nạn giao thông đường bộ (kết hợp panô). Tính từ đầu năm đến nay, tỉnh ta đã xảy ra 367 vụ, làm chết 199 người, bị thương 402 người, thiệt hại 4 tỷ đồng.
- So với cùng kỳ năm 2001 tăng 80 vụ, hơn 27,8%.
- Số người chết tăng 65 người, 48,5%.
- Số người bị thương tăng 83 người, 26%.
Riêng ở Hàm Thuận Nam có tuyến quốc lộ dài hơn 30km, có nhiều đoạn qua cầu, đoạn cong khuất tầm nhìn, chịu ảnh hưởng rất lớn về những vụ tai nạn xảy ra. Tính từ tháng 8 năm 2001 đến nay, toàn huyện đã xảy ra 89 vụ, làm chết 40 người, bị thương 119 người, tăng 25 vụ hơn 28%. Số người chết tăng 4 người hơn 10%. Số người bị thương tăng 40, 33,6%.
Đó là những con số mà chúng tôi nêu lên để thấy rằng tình hình trật tự an toàn giao thông hiện nay ngày càng diễn biến phức tạp.
Thưa bà con ! Chúng ta những tưởng mỗi khi chứng kiến những vụ tai nạn giao thông xảy ra là lúc đánh động được ý thức, là một bài học. Nhưng điều đó chỉ giới hạn với một số ít người. Còn đối với lứa tuổi thanh thiếu niên, ‘‘lời nói như gió bay’’ xem ra rất thờ ơ, coi thường pháp luật, coi thường mạng sống.
(TTV diễn chung với diễn viên, bỗng nghe ‘‘kít’’ thật dài thắng gấp).
TTV    : Này, này bác gì ơi ! Đi đường cẩn thận, xe cộ nguy hiểm lắm.
(BN đi đến)
CẢNH III ‘‘SỐ PHẬN VÀ NHỮNG HỐI TIẾC’’
TTV    : Này bác ơi ! Sao bác có vẻ thẩn thờ vậy ? Bác có chuyện gì buồn phải không ?
BN      : Thằng Nam … con tui (chỉ xuống vực cống), thằng Nam con tui nó nằm ngủ dưới kia, để tui gọi nó về nhà (Gọi, mê sảng)
TTV    : (Hiểu ra) Như vậy là con của bác đã đi xa rồi, không còn nằm dưới đó đâu, thôi bác về nhà đi !
BN      : Không ! Thằng Nam con tui nó chưa đi, nó còn ở đây, đến đây với mẹ đi con (khóc rồi ngýng) Đúng nó thật rồi, nó đi là do tui đuổi nó. Không ! Mẹ không có đuổi con đi đâu (lýợm mấy cây que làm nhang cắm xuống – ON vào).
ON      : (Nhìn thấy) Ḱa bà ! Bà làm cái gì vậy ? (Với TTV) Cô thông cảm cho bà ấy đi. VÌ quá đau khổ và hối hận nên bà ấy mới làm như vậy.
TTV    : Cháu chào bác Năm, con thành thật chia buồn cùng gia đình bác, bác đưa bác ấy về nhà chứ như vậy khổ cho bác ấy quá.
ON      : Cứ để mặc kệ bà ấy. Thằng Nam con tui nó chết một phần là do lỗi của bà ấy, còn phần tui nhiều lúc cũng ray rứt về mình, không dành thời giờ để gần gũi, khuyên bảo, nhắc nhở nó. Nhiều lúc tôi nghĩ tiền bạc không thể đem lại hạnh phúc một cách trọn vẹn. (Nhạc buồn).
TTV    : Hai bác à ! Chuyện gì rồi cũng sẽ qua đi. Hai bác đừng suy nghĩ nhiều ảnh hưởng đến sức khỏe.
BN      : Nhưng mà thằng con tui chết là tại tui, tại tui … (tự sự) Nam ơi ! Nếu như má nghe lời ba con và chị Hiền thì đâu có ra nông nổi này. Mẹ hận lắm, mẹ hận lắm.
ON      : Bà ơi ! Phải chi thằng Nam nó còn sống thì bà nói cho nó nghe, đằng này nó còn đâu nữa, bà nói làm gì. ( Hiền chạy vào)
Hiền    : Ba ơi ! Má ơi ! Má ra đây làm gì (đến đỡ BN) Về nhà với con đi má !
BN      : (với Hiền) Hiền ơi ! Lúc thằng Nam còn sống nó làm gì không phải với con, con cũng bỏ qua cho nó, mà cũng do má, má xin lỗi con.
Hiền    : Phận làm con, con đâu dám trách, nhưng với ba thì … (với ON) Ba cũng nén bớt đau thương mà thông cảm, tha thứ cho má con, chắc má con cũng khổ tâm lắm. Ba đến nói gì với má đi (đẩy ON đến).
ON      : Chuyện đã rồi còn biết nói gì nữa, thôi bà cũng nén đau thương mà đi về với tui kẻo ngoài này cảm lạnh đó bà.
Hiền    : (Với BN) Ba bảo má đi về với ba ḱa !
TTV    : Này bác ơi ! Về nhà sẽ có bác trai và chị Hiền chăm sóc, hy vọng bác sẽ vơi đi nỗi đau mất mát. (mọi người đi vào)
Thưa bà con ! Tai nạn giao thông hiện nay là nỗi lo ngại của nhiều người, chúng đang ŕnh rập cướp đi mạng sống của bao người. Nếu chúng ta không quan tâm và cảnh giác, thì thảm kịch sẽ diễn ra với nhiều gia đình.
Qua câu chuyện này, mong chúng ta nên thức tỉnh về cách quản lý và nuôi dạy con cái sao cho đúng mức nhằm đẩy lùi tình trạng tai nạn giao thông đáng tiếc xảy ra. An toàn giao thông là niềm vui và hạnh phúc của mọi người (chỉ về panô tất cả cùng đọc)
KHÔNG PHÓNG NHANH, GIÀNH ĐÝỜNG, VÝỢT ẨU (Panô vải thả xuống).
TTV    : Qua số liệu thống kê cho biết, hầu hết những vụ tai nạn giao thông gây ra đều do các chất kích thích như rượu, bia. Vậy chúng ta khi tham gia giao thông không nền dùng những chất kích thích đó. Chúng ta hãy (chỉ về panô thứ 2  thả xuống, tất cả đọc)
HÃY LÀM CHỦ TỐC ĐỘ - HÃY LÀM CHỦ BẢN THÂN
TTV    : VÌ xã hội văn minh, vì cuộc sống tươi đẹp, mọi người hãy hướng ứng tháng An toàn giao thông. (Cùng đọc khẩu hiệu)
NGHIÊM CHỈNH CHẤP HÀNH LUẬT GIAO THÔNG ĐÝỜNG BỘ (Khẩu hiệu dài 6m)
Bài hát : Chúng tôi là Đội viên Thông tin
HẾT

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM WEBSITE CHÚNG TÔI !


TRANH CỔ ĐỘNG

Daihoidang1

Đăng ký - Đăng nhập
Thời gian
JS required
JS required
Thủ tục hành chính VHTT
TTHC
Văn bản Quy phạm pháp luật

CO_DANG_VA_TO_QUOC

Tìm kiếm
Hình ảnh ngẫu nhiên
JA slide show
Video clip
Looking_for2
Liên kết các website

Click

col1-bg

Bình chọn
Bạn quan tâm nội dung nào trong website Phòng VHTT Cam Ranh?
 
Khách đang xem
Hiện có 3 khách Trực tuyến
Lượt truy cập website
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay997
mod_vvisit_counterHôm qua929
mod_vvisit_counterTuần này1926
mod_vvisit_counterTuần trước6910
mod_vvisit_counterTháng này5795
mod_vvisit_counterTháng trước37450
mod_vvisit_counterTổng cộng1149699

Liên kết mạng xã hội
Google Reader: Blogger: Facebook: YouTube: Picasa: Twitter: Hi5: Photo Bucket: Xing: